Mới chiều hôm qua đây thôi, trên đường
đi học về tôi gặp một cảnh tượng thật đau lòng, một người đàn ông đánh
tới tấp vào mặt, lưng một người phụ nữ. Vừa cố chống chọi với cơn khát
bạo hành của chồng, chị vừa khóc lóc van xin: “Sao anh lại đánh em thế
này… đừng đánh em nữa anh ơi!”. Tôi hơi sững người, nhưng cũng không lấy
làm lạ vì đã từng chứng kiến cảnh như thế này nhiều lần. Ấy thế mà lâu
nay tôi lại nghe người ta nói rằng: “Gia đình là nơi để yêu thương”.
Đã trôi qua một khoảng thời gian khá dài
tôi đã sống, đã làm, đã ra đi… và tìm tòi những minh chứng cho điều
mình nghe thấy. Thế rồi, lại đắng lòng biết mấy, khi tôi chợt nhận ra
thời gian càng quay nhanh thì tình người cũng dần tan biến. Cuộc sống vô
tâm làm nguội lạnh tình cảm trong trái tim mỗi người. Xã hội đổi thay
và lòng người cũng dần thay đổi, mọi tính toán thiệt hơn trong cuộc sống
làm mất đi những vẻ đẹp tự nhiên vốn có, hạnh phúc thì ít nhưng đắng
cay lại nhiều, bao nhiêu mảnh đời bất hạnh vì cuộc sống gia đình không
hòa thuận, thậm chí tan vỡ, và những hiểm nguy luôn rình rập… Tôi cười
gượng: “Đấy! Một thảm họa hay nghịch cảnh trần gian?” Quá xót xa, tôi
căm ghét và lên án những hành động tàn ác này – bạo lực gia đình.
Ở cõi vô thường này mấy ai còn lạ lẫm
với khái niệm “bạo lực gia đình”, nó đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ
trong chính cuộc sống của mỗi người chúng ta. Bạo lực gia đình, một cụm
từ ngắn gọn, chỉ cho những hành động độc ác, vô nhân tính, vô đạo đức,
không còn nhân phẩm của một số người trong xã hội, hành vi đó xảy ra
trong phạm vi gia đình, giữa các thành viên với nhau. Không những ở Việt
Nam nói riêng mà nó bao gồm cả toàn thế giới, đặc biệt là các quốc gia
thuộc Châu Phi. Hằng năm trên thế giới, số người chết và bị thương vì
loại tệ nạn này không ngừng tăng lên. Thật đau đớn biết bao cho những
điều chúng ta đã thấy. Và tôi nghĩ, có hay không? Ở đâu? Cho tôi xin hai
chữ công bằng.
Gần đây, nổi cộm trên các sách báo, các
phương tiện thông tin đại chúng là các vụ thương tâm về bạo hành trẻ nhỏ
khiến người xem không ngừng suy nghĩ. Cách đây vài ngày, dư luận người
Việt không khỏi xôn xao và cảm thương cho cháu bé 15 tháng tuổi ở TP.HCM
bị chính cha mẹ mình đánh chấn thương sọ não. Một sự thật ngỡ ngàng
khiến người xem bất bình khi thủ phạm lại quá thản nhiên cho rằng đó là
“chuyện bình thường”. Tôi như nghẹn ứ lồng ngực khi nghe người mẹ trả
lời câu hỏi của phóng viên nhà báo: “Nó bị té xe mà!”. Một lời nói lạnh
lùng tới tận xương tủy, tôi tê buốt thân mình, đấy cũng gọi là mẹ sao? –
người mang nặng chín tháng mười ngày, tôi tự hỏi. Hình như là tôi đang
khóc, nhưng nước mắt tôi không rơi… là vì tôi đang lo cho số phận, cho
tương lai mịt mù của đứa trẻ này.
Cùng trên tuyến đường chạy dọc vào miền
Nam yêu quý, quanh năm ruộng đất tốt tươi, cò bay thẳng cánh, vẫn còn
hiện lên trên nét mặt của mỗi người dân Hậu Giang thôn quê nghèo một nỗi
bang hoàng như cắn xé tâm can khi được ai đó hỏi về chuyện cậu học sinh
cấp 1bị cha và mẹ kế đánh gãy xương sườn, nhốt vào chuồng chó 3
ngày không cho ăn. Nói đến đây tôi không còn kìm lòng mình được nữa, sự
chua chát phủ lên trong từng hơi thở của mình. Tôi tự hỏi tại sao lại
thế? Những người làm cha mẹ đó liệu họ có cảm thấy đớn đau khi hành hạ
con cái mình không? Hay vì do em lỡ mang số kiếp con riêng để “đến đây”
làm người?
Chuyện của những thiên thần nhỏ chỉ là
một nốt trầm trong bản nhạc bạo lực bay bổng, còn những nốt cao luôn vút
lên với biết bao bi kịch. Hạnh phúc gia đình vỡ tan, con cái gặp nhiều
bất hạnh… Sinh ra với thân phận phụ nữ ai không mong gặp được người
chồng yêu thương mình. Cảnh cuộc sống hạnh phúc viên mãn luôn là niềm
ước ao của bao cô gái trẻ. Khi tình yêu thăng hoa, niềm vui ấy sẽ dần
lớn theo năm tháng nhưng có ngờ đâu nó lại trở thành địa ngục. Tình yêu
trên đời vốn là ích kỉ, nhưng sự độc đoán, cổ hủ lại khiến con người ta
trở nên vô cảm, một khi sự ghen tuông nổi dậy thì tình yêu đẹp đó dù
được xây dựng trong bao nhiêu năm cũng trôi vào tro bụi. Đấy là tình
cảnh chung của bao chị em phụ nữ đang phải gánh chịu.
Chuyện một chị ở Nghệ Tĩnh là một minh
chứng nóng lên cho hành vi này. Vì quá ghen tuông theo kiểu mù quáng,
người chồng hiền từ đức độ bao nhiêu năm chung sống đã không có cảm giác
run sợ khi dùng dao xẻo thịt vợ. Một hành động man rợ đến kẻ điên cũng
phải khiếp sợ. Tôi thường nghe mấy anh thi nhân vẫn hay ví von rằng “phụ
nữ như đóa phù dung”. Nói đến phụ nữ ai cũng nghĩ ngay đến sự hiền
lành, đức độ, mỏng manh và xinh đẹp, đòi hỏi ai có được cũng phải nâng
niu và bảo trọng. Nhưng cuộc đời thì nào như tác phẩm văn học, còn lắm
những đắng cay, tủi hờn mà biết bao “đóa phù dung” phải chịu.
Hôm qua tôi đọc báo, lang thang trên các
dòng tin mạng, tôi thấy tái tê cõi lòng khi đọc tin một chị tên H. ở
Nam Định bị chồng đánh đập, hành hạ dã man, dùng kim tiêm đâm vào vùng
kín. Người đàn ông vũ phu ấy còn bắt vợ mình ăn phân lợn… bây giờ khuôn
mặt chị đã biến dạng qua nhiều đòn tra tấn dã man của chồng. Trước cơ
quan chức năng chị chỉ ngậm ngùi khóc trong đớn đau và tức tưởi: “Là vì
con, nếu tôi ra đi con tôi ba đứa nheo nhóc làm sao qua cảnh cơ hàn…”.
Lại thêm một mảnh đời bất hạnh. Cuộc sống nào cho chị hạnh phúc đây? Con
đường nào sẽ mang lại tình yêu và tiếng cười cho chị và các con, vẫn là
một ẩn số thật dài…
Tạm gác lại những câu chuyện bạo hành
gia đình của nước mình, mới đây trên trang mạng xã hội Facebook có một
người đàn ông nickname là Phi Nhi. Người đàn ông này đã đánh đập đứa con
2 tuổi rồi khoe trên trang cá nhân của mình. Sự hận thù người vợ lố
lăng đã khiến ông trở nên tàn độc với mọi thứ, kể cả đứa con nhỏ bé. Ông
đánh con mọi lúc, mọi nơi có thể. Nhìn cậu bé qua những bức hình với
thân mình bầm tím, máu me đầy người… nhưng lại được chính bố mình đăng
tải trên mạng mà lòng se xót.
Những vụ việc trên là minh chứng hết sức
rõ ràng cho vấn nạn này, nó đem lại quá nhiều tác hại cho cuộc sống.
Bạo lực gia đình ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống tinh thần của con người,
gây hoang mang và sợ hãi, nghiêm trọng hơn nó có thể dẫn đến cái chết
hoặc gây nhiều thương tích.
Bên cạnh đó nó còn gây tổn hại về mặt
kinh tế. Nhiều người vẫn thắc mắc, đặt ra câu hỏi tại sao lại xảy ra
điều đó, tôi cũng chưa hiểu hết được những lí do đó, vì nó có quá nhiều
và mỗi bản thân chúng ta phải tự rút ra cho mình một nhận xét. Nhưng dù
có bao rộng thế nào thì rồi nó cũng xoay trong vòng xoáy của tình yêu,
lòng hận thù, sự khốn khó của cuộc sống. Bởi vậy xin những ai đang sống
và đang mắc trong vũng bùn lầy tội lỗi thì hãy bước ra khỏi, hãy quay
trở lại, hãy xóa hết những lỗi lầm. gạt bỏ hết những đớn đau, hãy sống
vị tha bằng tình yêu thương cao cả để xây dựng một cuộc sống mới đầy
niềm vui và tiếng cười hạnh phúc.
Trong thâm tâm mình, tôi rất phẫn nộ và
muốn lên án vấn nạn bạo lực gia đình. Tôi muốn tìm lại hai tiếng công
bằng cho cuộc sống của những người đang bị hành hạ, ngược đãi. Tôi muốn
xã hội hãy bắt giữ hết những tên tội phạm này và xét xử thật nghiêm
khắc. Tôi muốn mình được là một ai đó, đem tiếng nói sức tài bé mọn của
mình để chung tay với cộng đồng ngăn chặn và xóa bỏ tệ nạn này trong
cuộc sống. Và điều cuối cùng tôi mong muốn là dù cho những người phạm
tội đó đã từng là ai, họ đã từng gây ra tội lỗi gì thì khi quay trở lại
với cuộc sống xin mọi người hãy đón nhận, để họ được sống trong tình yêu
thương, để hoàn lương làm một người tốt.
Qua mỗi câu chuyện là một bài học kinh
nghiệm, là nỗi khát khao cầu mong sự bình yên trong cuộc sống. Qua đây,
tôi được trải lòng mình sau những thực hư ẩn trong nhiều bài báo, những
chuyện được nghe. Còn bạn thì sao? Bạn đã hiểu và rút ra bài học gì
chưa? Tôi chợt nhận ra rằng, từ nay mình cần bỏ đi những thói hư ích kỉ,
những hờn giận nhỏ nhen. Hãy yêu thương nhiều hơn nữa để cho cuộc sống
lại có thêm một màu sắc mới của tình thương và tình người.
Khép lại nỗi đau còn hằn trên thân xác
của những nạn nhân bạo lực gia đình, gạt đi những dĩ vãng ngập những màu
buồn của sự sợ hãi. Xin hãy chung tay thắp lên những ngọn lửa tin yêu
trong lòng mọi người, để mỗi ngày qua đi là mỗi ngày hoan hỉ trong niềm
vui, hạnh phúc, và vấn nạn bạo lực gia đình mãi chỉ còn đọng lại với
thời gian, để niềm vui trở về bên bàn cơm nhỏ, để tương lai rực sáng
trong đôi mắt trẻ thơ và để đạo lí mà cha ông ta đã dạy mãi được lưu
truyền”.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét